Chồng tôi hôm nay đã trở về. Trong nhà bỗng có thêm hơi thở của một người, khiến tôi cảm thấy không quen. Anh ngồi trên chiếc ghế gấp duy nhất, dáng vẻ có phần gầy hơn trong ký ức.

Tôi làm việc tại xưởng may ở Phật Sơn, còn anh thì ở công trường xây dựng tại Quảng Châu. Trên bản đồ, hai điểm rất gần nhau, nhưng ở giữa lại có tàu điện ngầm, xe buýt và mất trọn ba tiếng rưỡi để di chuyển. Khoảng cách này cần được tính toán cẩn thận, phải tính tiền công nghỉ phép, phải tính tiền đi lại, và phải tính xem sự xa xỉ này có đáng hay không.

Nhiều khi, nó không đáng. Tiền thuê nhà của tôi là hai trăm, trong lán công nhân của anh có mười mấy người đàn ông im lặng giống nhau. Chúng tôi đều quen với việc đặt cơ thể ở vị trí rẻ nhất, để tiền lương có thể chảy ổn định đến những nơi xa hơn.

Trong hơn mười năm qua, chúng tôi rất ít khi nhắc đến nhau. Trên điện thoại luôn là vài con số đó. Tháng này đã gửi bao nhiêu, học phí của con gái còn thiếu bao nhiêu. Cuộc trò chuyện của chúng tôi giống như một bảng báo cáo tài chính ngắn gọn, rõ ràng, chính xác, không mang theo bất kỳ sự trữ tình nào dư thừa.

Giờ đây con trai đã lập gia đình, điều này khiến gánh nặng trên vai chúng tôi nhẹ đi một nửa, cũng trống rỗng một nửa. Con gái vẫn đang học đại học, tương lai của cô ấy như một ánh đèn có thể thấy được, treo lơ lửng trong tương lai không quá xa. Chúng tôi thường thì thầm nói: “Đợi con gái tốt nghiệp, có lẽ sẽ ổn thôi.” Nhưng cái “ổn thôi” rốt cuộc là gì, chúng tôi lại không rõ.

Không nói cụ thể.

Có người nói, chúng tôi không gọi đó là đấu tranh, mà là sinh tồn. Tôi không bao giờ phản bác, từ con đường ruộng ở quê đến dây chuyền sản xuất ở thành phố, không ai dạy chúng tôi nên nắm chặt điều gì. Chúng tôi như hai cây cỏ vô tình bị gió thổi vào khe hở của bê tông, chỉ có thể cố gắng bám rễ sâu xuống, nắm giữ từng hạt bụi có thể nắm được. Chúng tôi lần mò theo bóng hình mờ ảo của nhau, trong sương mù dìu dắt nhau bước tiếp.

Hiện tại, anh đang ở trong căn phòng chỉ đủ chỗ cho một chiếc giường và một chiếc bàn. Không gian chật chội, chúng tôi lại cảm thấy hơi ngượng ngập. Tôi lấy ra một chiếc bánh kem nhỏ từ túi nilon, trên đó cắm một cây nến mảnh. Anh ngẩn ra một chút, rồi nở nụ cười có phần vụng về. Vào khoảnh khắc ánh nến bùng lên, tôi thấy những đường nét nơi khóe mắt anh như những rãnh sâu được ánh sáng bất chợt chiếu rọi, đậm nhạt đan xen, đầy ắp những năm tháng tĩnh lặng quen thuộc. Chúng tôi không nói gì. Ước nguyện là điều quá nhẹ nhàng, chúng tôi đã quen với việc biến ước mơ thành những thứ hiện thực cụ thể.

Ánh nến lung linh. Chúng tôi lặng lẽ chia nhau miếng bánh nhỏ ngọt ngào. Bên ngoài là ánh đèn rải rác từ những căn phòng cho thuê khác, bên dưới phát ra tiếng xào nấu. Đêm nay, không khác gì so với hàng nghìn đêm đã trải qua một mình, lại như hoàn toàn khác biệt.

Ngày mai, anh lại sẽ bắt đầu chuyến trở về kéo dài ba bốn giờ, trở lại giữa những dãy nhà bê tông. Còn tôi, cũng sẽ quay trở lại trước chiếc máy may của mình. Cuộc sống sẽ không thay đổi quỹ đạo của nó chỉ vì một ngày sinh nhật.

Nhưng ít nhất trong đêm nay, trước khi ngọn nến nhỏ này tắt, chúng tôi đã cùng nhau gánh vác trọng trách mang tên “gia đình”, nặng nề và tĩnh lặng. Nó không lấp lánh, nhưng đủ để hai người đã lang thang trên thế gian nửa đời người, đứng vững trên mặt đất, và tin rằng ngọn đèn về “có thể” đó, dù xa xôi, vẫn luôn sáng. Cuối cùng, nói thêm một câu ngoài lề, chuyển khoản USDT trên mạng plasma gần như không mất phí!!@Plasma $XPL #Plasma