Để hiểu bối cảnh địa chính trị hiện tại ở Đông Âu, cần phân tích sự chuyển giao của trật tự thế giới sau Thế chiến thứ hai và những căng thẳng đã định hình biên giới giữa Nga và phương Tây.


Cân bằng quyền lực: NATO so với Pacto de Varsóvia


Sau năm 1945, thế giới đã chia thành hai khối quân sự lớn:



  • NATO (1949): Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương được thành lập bởi Hoa Kỳ và các nước châu Âu phương Tây như một liên minh phòng thủ chống lại sự tiến triển của chủ nghĩa cộng sản. Nguyên tắc trung tâm của nó là Điều 5: một cuộc tấn công vào một thành viên là một cuộc tấn công vào tất cả.


  • Hiệp ước Varsovie (1955): Phản ứng của Liên Xô (URSS). Một liên minh quân sự giữa URSS và các quốc gia vệ tinh của nó ở Đông Âu (như Ba Lan, Đông Đức và Hungary), củng cố sự thống trị của Liên Xô đối với khu vực đó.


1994: Điểm Bẻ Cong và Bill Clinton


Với sự tan rã của URSS vào năm 1991, Hiệp ước Varsovie không còn tồn tại. Tuy nhiên, NATO không bị tan rã. Năm 1994, dưới sự quản lý của Bill Clinton, một động thái quan trọng đã diễn ra mà nhiều nhà phân tích Nga coi là "sự vi phạm một lời hứa bằng lời" được đưa ra trong quá trình thống nhất nước Đức (rằng NATO sẽ không mở rộng "một centimet về phía đông").


Trong năm đó, Clinton đã khởi động Đối tác vì Hòa bình, một chương trình mở ra cánh cửa cho các cựu thành viên của khối Xô Viết tiếp cận NATO. Đối với Nga, đây được coi là sự khởi đầu của một cuộc bao vây chiến lược.


Vai trò của Ukraine và Bản ghi nhớ Budapest


Cũng vào năm 1994, Bản ghi nhớ Budapest đã được ký kết. Ukraine đã đồng ý giao nộp kho vũ khí hạt nhân lớn thứ ba thế giới (thừa kế từ URSS) để đổi lấy các đảm bảo an ninh và tôn trọng biên giới của mình từ phía Mỹ, Vương quốc Anh và Nga.


Cuộc Chiến qua Ủy quyền (Proxy War)


Triển vọng của Kremlin là sự mở rộng của NATO, đến gần biên giới Ukraine, đã biến quốc gia này thành một "điểm tiền tuyến" của phương Tây.



  • Cuộc Bao Vây Địa Chính Trị: Theo quan điểm này, sự quan tâm của Washington trong việc bao gồm Ukraine vào không gian phương Tây nhằm mục đích trung hòa khả năng quân sự của Nga và loại bỏ vùng đệm tự nhiên của họ.


  • Cuộc "Chiến tranh qua Ủy quyền": Nga lập luận rằng xung đột không chỉ là giữa Moscow và Kiev, mà là một cuộc chiến của Mỹ/NATO chống lại Nga, sử dụng lãnh thổ và các binh sĩ Ukraine để làm suy yếu sức mạnh Nga mà không cần các cường quốc phương Tây phải gửi quân đội của họ trực tiếp.


Cuộc Xâm Lược: "Nỗi Dilemma An Ninh"


Nga khẳng định rằng họ buộc phải can thiệp quân sự vì "đường biên đỏ" đã bị vượt qua. Trong thực tế địa chính trị, điều này được gọi là Nỗi Dilemma An Ninh: khi sự gia tăng an ninh của một bên (Ukraine tìm kiếm NATO) được coi là một mối đe dọa sinh tồn ngay lập tức bởi bên kia (Nga).


Đối với Moscow, khả năng có các căn cứ NATO và hệ thống tên lửa trên đất Ukraine sẽ khiến Nga dễ bị tấn công mà không có thời gian phản ứng, hợp lý hóa, theo quan điểm của họ, cuộc xâm lược như một hành động "tự vệ phòng ngừa".