Nhìn vào mô hình toán học của "robot điện" trong tài liệu trắng của ROBO, tôi nghĩ đến một logic tính toán cơ bản nhất.

Chip kỹ năng có thể đồng bộ đến toàn thế giới giống như tải xuống ứng dụng.

Nghe có vẻ như là bình minh của "sự phong phú vật chất cực kỳ lớn".

Nhưng từ gây chú ý nhất trong tài liệu trắng là "Proof-of-Contribution" (chứng minh đóng góp).

Nó mời gọi các thợ điện, bác sĩ, đầu bếp lành nghề trên toàn cầu, đưa vào mạng nơ-ron không biết mệt mỏi những trực giác và cảm giác đã tích lũy hàng nghìn giờ.

Nói thẳng ra, đây không phải là một dạng “tự xóa hiệu quả” sao?

Bạn gửi một đoạn mã, hoặc hiệu chỉnh một lần chuyển động của cánh tay máy, giao thức sẽ gửi cho bạn vài đồng ROBO như một phần thưởng.

Nhưng đồng tiền này mua đứt tất cả cơ hội kiếm tiền của bạn trong tương lai.

Khi máy học được góc siết vít của bạn, bạn trở thành "sự dư thừa sinh học" cuối cùng trong hệ sinh thái này.

Hài hước hơn là "Security Reservoir" (kho bảo mật) trong tài liệu trắng.

Nếu robot làm hỏng công việc, giao thức sẽ trừ đi token đã đặt cọc của nút, điều này được gọi là “Slashing”.

Nhưng nếu một robot thợ điện nối sai dây điện làm cháy một tòa chung cư, hoặc cắt sai một milimét trên bàn mổ, thì vài đồng token nhảy múa này sẽ bù cho ai?

Thế giới mã hóa quen với “tỷ lệ lỗi”, nhưng thế giới vật lý chỉ thừa nhận số phận.

Chúng ta sử dụng sổ cái phi tập trung để ghi lại tài sản, nhưng lại cố gắng dùng cùng một logic để phòng ngừa những tai nạn tàn khốc trong thế giới vật lý.

Khi kỹ năng của robot đồng bộ ngay lập tức trong cáp quang, rủi ro của con người lại từ từ lún sâu trong bê tông.

Cái gọi là “sự đồng bộ giữa con người và máy móc”, có thể chỉ là việc vắt kiệt giá trị cuối cùng của con người, rồi đồng loạt khóa họ vào thuật toán thất nghiệp.

Cuối cùng, ai mới là loài thật sự được “đồng bộ”?

@Fabric Foundation #ROBO $ROBO