Sau khi đọc xong chồng tài liệu trắng về ROBO, tôi không thấy gì ngoài một "cuộc cách mạng năng suất mang tính lịch sử", chỉ thấy một cái máy xay thịt toàn cầu khổng lồ đang quay nhanh hơn.

Trong tài liệu có một chi tiết cực kỳ chói mắt: một thợ điện ở California cần 5 năm, 10000 giờ mồ hôi để nắm vững tay nghề, trong khi một con robot chỉ cần vài giây để đồng bộ hóa linh hồn này thông qua "chip kỹ năng".

Tiếp theo, chip này sẽ được sao chép ngay lập tức vào 100000 bộ khung thép.

Logic rất hợp lý, chi phí mỗi giờ chỉ từ 3 đến 12 đô la Mỹ.

Họ gọi đây là "khởi đầu của sự phong phú vật chất", gọi là "xóa bỏ tình trạng thiếu hụt".

Được rồi.

Điều này về bản chất là một "cuộc giải tỏa vi phạm" hoàn toàn đối với tay nghề, kinh nghiệm và nhân phẩm của con người.

Trong thỏa thuận của Fabric, con người không còn là người sáng tạo, mà trở thành "lao động dữ liệu" nuôi máy, tự tay tháo rời kỹ năng sống còn của mình thành mã trong cái gọi là "chứng nhận đóng góp".

Điều hài hước nhất là cái "quỹ tiết kiệm an toàn", họ nghĩ rằng chỉ cần robot đặt cọc 500 đô la Mỹ, thì cái máy này là "đáng tin cậy".

Niềm tin trong khoảnh khắc này đã được giảm chiều thành vài con số trên sổ sách.

Khi tiền riêng mà một thợ điện vất vả tiết kiệm được còn không bằng tiền thuê của một cái máy trong vài giờ, thì cái gọi là "điều chỉnh giữa người và máy" thực sự đang điều chỉnh cái gì?

Là để con người điều chỉnh giá rẻ của máy, hay để máy điều chỉnh lòng tham của con người?

Cuối cùng, khi tất cả các kỹ năng trên thế giới đều có thể tải xuống tùy ý như ứng dụng điện thoại trong cửa hàng, thì người sống mất 10000 giờ chỉ để học cách chạm vào dây điện, trong thỏa thuận có lẽ chỉ là một đống "con người dư thừa" đã phát ra tiếng ồn và mất giá trị sử dụng.

Chúng ta thực sự đang xây dựng tương lai hay chỉ đang siết chặt con ốc cuối cùng cho một thế giới không cần chúng ta?

@Fabric Foundation #ROBO $ROBO