Đọc xong cuốn sách trắng này, tôi thấy không phải là một huyền thoại về hiệu suất, mà là một cuộc "thanh lý quy mô lớn" về kỹ năng con người.
Khi cuốn sách trắng đề cập đến trường hợp của thợ điện ở California, giọng điệu vui vẻ như đang nói về một lần nâng cấp phần mềm. Nó nói rằng, một robot học được tiêu chuẩn mạch điện, thì một trăm ngàn robot có thể "chia sẻ" sự thành thạo này trong nháy mắt. Đằng sau sự "tiến hóa tốc độ ánh sáng" này, đã cố ý che giấu một thực tế vật lý cực kỳ lạnh lùng: những kỹ năng sinh tồn mà con người đã bỏ ra mười ngàn giờ để rèn luyện, đang nhanh chóng bị giảm giá thành một chuỗi khóa công khai không có ngưỡng.
Cái gọi là "sự phong phú vật chất cực lớn", về bản chất là loại bỏ những con người sống động ra khỏi chuỗi sản xuất như thể đang gỡ bỏ một chiếc cầu chì cũ kỹ.
Thậm chí còn vô lý hơn là cái "hệ thống thanh toán không phân biệt" đó. Khi robot có ví riêng, danh tính, thậm chí là "quyền tiến hóa" được định nghĩa qua chip, thì thỏa thuận này thực ra đang trải thảm cho sự trỗi dậy của một tầng lớp phi sinh vật. Vai trò của con người trong hệ thống này đã bị hạ xuống thành những công nhân số "nuôi" dữ liệu cho máy móc, với cái tên mỹ miều là "chứng minh đóng góp".
Chúng ta đang tạo ra một con quái vật: nó không cần nghỉ ngơi, không có áp lực về hưu trí, và có thể sao chép tất cả trí tuệ trong nháy mắt. Còn những gì chúng ta để lại cho 73,000 thợ điện thất nghiệp, chỉ là vài câu hứa hẹn mơ hồ về "đào tạo lại", và một bộ quyền hạn "trạm quan sát" để giám sát robot.
Khi công cụ không còn cần phải thuê mướn để có được kỹ năng, mà là thông qua thỏa thuận để nuốt chửng kỹ năng, giá trị duy nhất còn lại của con người, chẳng lẽ chỉ là để cung cấp một chút "dư âm đạo đức" dùng để căn chỉnh cho cái tổ ong tự động khổng lồ này?
Cuối cùng, ai mới là sinh vật bị nhốt trong lồng để quan sát?