Giấc mơ bướm
Giấc mơ bướm: Những lời thì thầm dịu dàng giấu trong gió
Khi tia sáng buổi sáng đầu tiên hôn lên đầu ngọn cỏ ướt sương, khi gió mang theo những lời thì thầm của hoa lướt qua ngọn cây, luôn có một bóng hình linh động, với dáng vẻ duyên dáng, viết nên những bài thơ lưu động giữa trời đất — đó là bướm, là những bức thư rực rỡ mà thiên nhiên để lại, là giấc mơ nhẹ nhàng được thời gian chưng cất, và cũng là một cuộc chạy đua dịu dàng mang tên “Bảo vệ bướm”, trong những nếp gấp của thời gian, dệt nên những cuốn thơ làm say đắm lòng người.
Cánh bướm cắt ánh sáng, là bài thơ ứng khẩu của thiên nhiên
Cánh bướm là cây cọ tinh xảo nhất của tạo hóa. Có những cánh như nghiền nát dòng sao, lớp phấn lấp lánh như chứa đựng tiếng thì thầm của ngân hà, phản chiếu dưới ánh sáng những viên ngọc ngà vụn vỡ, mỗi cánh như một mảnh giấy thơ được ánh trăng hôn nhẹ; có những cánh như một bảng màu nhuộm bốn mùa, màu hồng dịu dàng là những tâm sự chưa thốt thành lời của thiếu nữ, màu xanh trong trẻo như suối nguồn trong núi sâu, màu vàng rực rỡ như ánh nắng mùa thu đang bùng cháy, gió thổi qua, trở thành những bài thơ lưu động, ngân nga nhẹ nhàng giữa hoa và lá.