Sáng nay dậy sớm, trong lúc hít xà thì tui nhớ đến bài thơ Kiều viếng mộ Đạm Tiên để kể cho các bé nghe tích này nha. Tích này nổi tiếng trong văn học, nên biết.
----------------
Bữa đó, 3 chị em Thuý Kiều, Thuý Vân và Vương Quan đi lễ hội thanh minh về, nhớ cái đoạn "cỏ non xanh tận chân trời" không? Là lúc đó đó. "Trời chiều bóng ngả về tây, chị em thơ thẩn dang tay ra về", đi ngang 1 dòng suối, Kiều thấy có 1 nấm mộ vô danh hiu quạnh. Vương Quan kể đây là mộ Đạm Tiên, 1 ca nữ nổi tiếng, đẹp và hát hay không ai bằng, đàn ông khắp nơi chỉ mong 1 lần đến ca hát cùng nàng. Một lần nàng bị bệnh nặng không thể qua khỏi, người chủ lầu xanh thấy hết giá trị sử dụng bèn vứt nàng ra bờ suối. Có một anh chàng ở nơi xa, nghe danh Đạm Tiên lặn lội tìm đến để nghe hát, cuối cùng cũng gặp được Đạm Tiên nhưng lại là lúc nàng hấp hối. Chàng lãng tử này đành chôn nàng Đạm Tiên ở đây, vì nàng không có người thân nên không ai hương khói cả. Thành ngữ khi nói về số phận và cuộc đời vô danh, thì người ta sẽ nói "như cái mả Đạm Tiên". Kiều nghe em nói vậy thì khóc. Thuý Vân nghe xong thì bảo chị là "Vân rằng: Chị cũng nực cười. Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa".
Đạm Tiên đối với chị em Kiều là "người đời xưa", còn Kiều thì đối với chúng ta hôm này cũng là "văn học cổ", và chúng ta, chỉ 100 năm nữa thôi, cũng trở thành "đời xưa" như vậy. Lịch sử không phải là những tháng ngày đã qua, mà hôm nay vẫn là 1 ngày trong lịch sử, nếu mình tạo ra 1 cột mốc gì đó để người đời có thể nhớ đến. Một quyết định táo bạo khi đi về quê, mở 1 DN ở quê nghèo để giúp người dân ở đó có việc làm chẳng hạn, rồi phấn đấu đưa nó trở thành 1 DN lớn để trăm năm sau, người ta nhắc mãi tên mình. Ngày đó tháng đó năm đó, có một chị một anh tên X tên Y nào đó, mở DN ở đây, thay đổi bộ mặt vùng đất này. Ông Bombardier với hãng sản xuất máy bay lớn thứ 3 thế giới, ông Lipton với thương hiệu trà lừng danh, ông Honda biến thành danh từ chung chỉ xe máy, ông Maggi trở thành 1 thương hiệu nước tương nước chấm,...
Nay viết nhiêu đây thôi. Tui không biết cách lưu tên mình vào lịch sử bằng các hình thức khác như chính trị hay tôn giáo hay văn hoá nên không thể chỉ các bé được. Tui chỉ biết cách lưu tên mình vào lịch sử bằng kinh tế thôi. Một nhãn hiệu mang tên mình cho muôn đời sau, ai thích thì còm.

