Trung Quốc đang rơi vào một trạng thái mà các nhà kinh tế gọi là “giảm phát chu kỳ”, và lần này nó kéo dài bất thường. $BTC
Chỉ số giảm phát GDP âm quý thứ 11 liên tiếp, sản xuất giảm giá tháng thứ 40, trong khi tiêu dùng nội địa vẫn yếu vì khủng hoảng bất động sản chưa xử lý xong. Khi người dân thắt chặt chi tiêu, doanh nghiệp phải hạ giá để bán được hàng. Khi giá giảm, lợi nhuận co lại. Khi lợi nhuận co lại, đầu tư giảm. Và thế là vòng xoáy tự củng cố.
Điểm đáng chú ý là Trung Quốc hiện không thiếu năng lực sản xuất – họ thừa công suất. Các nhà máy vẫn chạy, nhưng cầu nội địa không hấp thụ hết. Kết quả là xuất khẩu phải gánh phần dư thừa, gây áp lực giảm giá toàn cầu, đặc biệt với kim loại công nghiệp và hàng hóa trung gian.
Về vĩ mô, giảm phát kéo dài có hai hệ quả lớn. Một là nợ trở nên nặng hơn theo thời gian vì thu nhập danh nghĩa không tăng. Hai là chính sách tiền tệ mất hiệu lực tương đối – hạ lãi suất không khiến người dân tiêu dùng mạnh hơn nếu kỳ vọng giá còn giảm.
Với thị trường hàng hóa, đây là biến số cần theo dõi kỹ. Giảm phát ở Trung Quốc thường gây áp lực lên kim loại công nghiệp trong ngắn hạn, nhưng paradox nằm ở chỗ: càng giảm phát sâu, xác suất kích thích quy mô lớn càng tăng. Và mỗi lần Trung Quốc bơm mạnh, chu kỳ hàng hóa lại có cơ hội xoay trục $BNB
Giảm phát không chỉ là câu chuyện của giá cả. Nó là câu chuyện về niềm tin và cấu trúc tăng trưởng. Và khi một nền kinh tế lớn thứ hai thế giới mắc kẹt trong vòng xoáy này, thị trường toàn cầu không thể đứng ngoài cuộc.

